KẾT
CỤC CỦA KẺ PHẢN BỘI
Nhìn màn hình
điện thoại vừa sáng lên và dòng tin nhắn tình cảm “anh vẫn đợi em về!” khiến
Vân bật khóc nức nở.
dan ong ngoai tinh
dan ong ngoai tinh
Khánh đẹp trai, ai cũng bảo Vân nếu
không giữ thì sẽ mất Khánh lúc nào không biết. Vân không phải là cô gái xấu, cô
có nước da ngăm đen và chiều cao trung bình, nếu đứng tách ra khỏi chồng Vân
cũng không kém gì so với những phụ nữ khác, đôi lúc còn vượt trội hơn vì ngoại
hình cân đối. Tuy nhiên, khi Vân được xếp cạnh Khánh thì cô bị lu mờ bởi Khánh
quá đẹp trai. Anh có chiều cao vượt trội 1m80, cộng với nước da trắng như trứng
gà bóc, dù cho không bưng bịt thì cũng chẳng bao giờ đen. Đã vậy, Khánh còn sở
hữu đôi mắt ướt át với hàng lông mi cong, dài và chiếc răng khểnh lúc nào cũng
cuốn hút phái đẹp. Chính vì Khánh quá đẹp trai, không những thế anh còn có
duyên ăn nói, lại thông minh lại giữ chức trưởng phòng, vì vậy từ khi yêu nhau
Vân đã luôn nơm nớp lo sợ một ngày nào đấy Khánh sẽ bị “cướp” đi khỏi tay cô.
Đã hơn chục lần Vân dở đủ chiêu để thử
chồng, nhưng càng thử Vân càng yêu, càng tin anh nhiều hơn. Khánh là người đàn
ông mẫu mực, chăm chỉ làm lụng và yêu thương vợ con rất nhiều, dù công việc bận
rộn đến thế nào anh cũng sắp xếp về ăn cơm vợ nấu. Nếu có đi tiếp khách, lúc về
đến nhà Khánh cũng để dành bụng để ăn cơm của vợ. Vợ con hơi ốm chút, Khánh
cuống lên lo lắng, đứng ngồi không yên. Khánh hiền, được thể Vân càng bắt nạt,
đành hanh, chỉ có Vân lớn tiếng “quát” chồng chứ chưa bao giờ thấy Khánh nói
to. Đám bạn của cô ghen tỵ lắm khi thấy Vân “vớ” được ông chồng hiền lành, tử
tế như vậy, mà bản thân cô cũng cảm thấy tự hào nhiều lắm.
Nhưng rồi, Khánh say nắng, anh mê mệt cô
bé Hiền mới vào thực tập ở công ty, Hiền rất xinh, lại luôn líu lo như con chim
nhỏ khiến nhiều anh chàng mê mệt và trong đó có Khánh. Khánh cũng không hiểu
tại sao anh lại có thể say cô bé kia đến thế, anh nhớ Hiền đến cồn cào mỗi khi
không gặp, rồi anh chải chuốt bảnh bao mỗi khi đến công ty, tim đập loạn nhịp
mỗi khi đối diện Hiền. Dường như cô bé cũng bị anh hấp dẫn nên đã liên tục “bật
đèn xanh” để Khánh “tấn công”.
Chuyện gì đến cũng đến, hôm đó, khi Hiền
kết thúc khóa thực tập nên phòng quyết định làm một bữa liên hoan linh đình,
bởi cũng vừa hay phòng của Khánh thành công một dự án lớn. Hiền đi xe buýt mà
Khánh có ô tô, lại cùng đường nên anh đã đưa cô bé về chỗ trọ. Đang đi đường,
đến đoạn vắng người Hiền vờ kêu chóng mặt đề nghị Khánh dừng xe lại một lát,
Khánh chiều người đẹp, dừng xe lại, quay sang bên đã thấy Hiền cởi thêm mấy nút
áo sơ mi, để lộ nguyên khuôn ngực căng tròn, hồng hào, đầu Hiền tựa vào vai
Khánh khiến mùi thơm thiếu nữ cuốn sâu vào lồng ngực. Khánh không thể cưỡng lại
được, anh liền ôm ghì lấy Hiền mà hôn cuống quýt. Tối đó anh đã phản bội vợ.
Vì đã kết thúc khóa thực tập, hôm sau và hôm sau nữa Hiền không còn đến công ty nên khiến Khánh như ngây dại, chỉ qua đó ít ngày anh liền chủ động gọi điện cho Hiền, và kết thúc vẫn là nhà nghỉ. Nhưng, cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, Vân phát hiện ra Khánh ngoại tình, cô đau khổ, đem hai con bỏ về nhà ngoại. Đến lúc này Khánh mới sực tỉnh cơn mê mà nhận ra mình sẽ chẳng thể có một kết cục tốt đẹp với Hiền, còn Hiền cũng nhận thấy rằng làm kẻ “phá hoại” cũng không sung sướng gì, phần vì sợ bị “đánh ghen” nên cũng “biến mất” để xây dựng một cuộc sống mới. Khánh cuống quýt đi tìm Vân và con, Vân đã rất đau khổ nên trong đầu cô chỉ còn ý nghĩ trả thù, cô muốn Khánh phải nếm trải cảm giác phản bội mà anh đã gây ra cho cô.
Vì đã kết thúc khóa thực tập, hôm sau và hôm sau nữa Hiền không còn đến công ty nên khiến Khánh như ngây dại, chỉ qua đó ít ngày anh liền chủ động gọi điện cho Hiền, và kết thúc vẫn là nhà nghỉ. Nhưng, cái kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra, Vân phát hiện ra Khánh ngoại tình, cô đau khổ, đem hai con bỏ về nhà ngoại. Đến lúc này Khánh mới sực tỉnh cơn mê mà nhận ra mình sẽ chẳng thể có một kết cục tốt đẹp với Hiền, còn Hiền cũng nhận thấy rằng làm kẻ “phá hoại” cũng không sung sướng gì, phần vì sợ bị “đánh ghen” nên cũng “biến mất” để xây dựng một cuộc sống mới. Khánh cuống quýt đi tìm Vân và con, Vân đã rất đau khổ nên trong đầu cô chỉ còn ý nghĩ trả thù, cô muốn Khánh phải nếm trải cảm giác phản bội mà anh đã gây ra cho cô.
Vân đưa con về, nhưng phó mặc mọi công
việc nhà cho anh, cô không ngó ngàng gì đến con cái nhà cửa. Rồi Khánh phát
hiện vợ cặp bồ, khi anh lên tiếng thì Vân câng câng nhìn vào chồng mà nói “anh
không hài lòng thì viết đơn ly hôn đi, nguyên nhân ly hôn nhớ viết rằng tôi đã
phản bội vợ nên ly hôn”. Lúc này, Khánh lại im lặng, bởi anh biết vợ anh như
ngày hôm nay đều là do anh. Khánh lại đành thở dài im lặng, ôm nỗi đau và gặm
nhấm sự ân hận.
Vân lên giường với tất cả những người
đàn ông có tình ý với cô. Tất cả những lần đấy cô đều cho Khánh biết, cô nghĩ
đến khuôn mặt Khánh đau khổ, tức giận cô vừa hả hê vừa buốt nhói. Sau mỗi lần
“mây mưa” cô lại tắm thật kỹ và khóc thật nhiều, nhìn cô gầy xanh đi trông
thấy, Khánh thương lắm, xót lắm nhưng anh là kẻ có lỗi anh đâu dám mở lời. Mỗi
lần anh nói là mỗi lần Vân đay nghiến anh khiến cả hai cùng đau. Nhưng những
người tình đều cưng chiều, âu yếm cô hết mực, khiến Vân vơi phần nào cảm giác
trống trải.
Trong một lần lên giường với đối tác,
Vân bẽ bàng khi bị gã đối tác bạo lực tình dục. Cô phản ứng thì bất ngờ gã rút
ra hai tờ năm trăm nghìn gim vào giữa khe ngực cô, gã nói cô là “gái”, rằng
giám đốc của Vân đã lấy Vân để trao đổi một bản hợp đồng, rằng cô phải chiều
theo gã. Vân bị sỉ nhục, nên cô đã nổi khùng vơ cây treo quần áo ở góc phòng
phang gã đối tác tới tấp. Nhìn thấy một người đàn bà mất kiểm soát, gã đối tác
vội vàng vơ quần áo chạy thẳng, chỉ còn lại mình cô khóc nức nở.
Đang khóc, tự nhiên Vân thấy màn hình
điện thoại bật sáng, là tin nhắn của chồng “anh vẫn đợi em về, thế là đủ rồi,
chúng mình làm lại từ đầu được không em?”. Vân bật khóc, cô nhoài dậy, lao vào
phòng tắm kỳ cọ sạch sẽ như muốn lau sạch hết mọi thứ nhớp nháp trên người,
trong sự ân hận muộn màng. Cô nhận ra, ai cũng sai lầm và sai lầm này nối tiếp
sai lầm khác nếu cả hai không biết sống vị tha. Vân trở về, ôm chầm lấy Khánh
mà khóc nức nở, trong vòng tay Khánh, cô thấy bình yên hơn bao giờ hết.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét